ều khiến tôi buồn bã hơn, là ngay hôm sau, tôi lại mò mặt tới công sở và tiếp tục phần việc của mình như chưa hề phải nhập viện trước đó. Tôi nghĩ rằng, thà đi làm còn hơn nghỉ một ngày để rồi những ngày sau việc dồn việc, đó mới là cơn ác mộng thật sự.
Cho tới lần ngất xỉu thứ hai và máu cam liên tục đổ xuống vì làm việc quá sức, tôi cảm thấy quá cô độc trong cuộc chiến lao động nơi xứ người. Tôi nhận ra rằng, rất lâu rồi tôi không có một bữa tối, giấc ngủ, kỳ nghỉ... đúng nghĩa. Thậm chí một cuộc điện thoại ân cần về cho cha mẹ ở Việt Nam cũng là điều khó, bởi khi tôi đi làm về thì cha mẹ đã chìm sâu vào giấc ngủ và ngược lại. Nhiều khi tự hỏi, tại sao tôi lại bạc đãi bản thân mình đến thế?
Tại "đất nước Mặt Trời mọc", làm việc quá sức được cho là nguyên nhân đằng sau hàng chục ca tử vong do đột quỵ, đau tim hay tự tử mỗi năm. Thậm chí văn hóa Nhật Bản còn có một từ để chỉ những cái chết vì làm việc quá nhiều. Đó là "karoshi". Có hàng trăm người đã đột tử vì lao lực và có tới 7,7% người làm công Nhật Bản thường xuyên làm thêm hơn 20 giờ/tuần.
Sự việc nữ phóng viên NHK Miwa Sado, người đang đưa tin về cuộc bầu cử hội đồng thành phố Tokyo và Thượng viện Nhật Bản, bị phát hiện đã chết trong nhà riêng hồi tháng 7/2013, chỉ 3 ngày sau cuộc bầu cử Thượng viện... gây rúng động toàn đất nước.
Điều tra của Chính phủ một năm sau đó công bố cái chết của cô gái trẻ là do làm việc quá nhiều. Sado đã làm việc liên tiếp trong 159 giờ.
Tôi sợ bản thân mình sẽ giống như Sado, tôi nhận ra ra bản thân đang trở thành một cái xác biết đi. Tôi quyết định đã đến lúc mình phải dừng lại. Trở về Việt Na, bên gia đình và bè bạn với một cuộc sống dễ thở, nhịp nhàng hơn.
Thế nhưng, tôi đã nhầm.

Dô! Dô! Uống - ba say chưa chai
Trở về Việt Nam, thay vì chọn một công việc chặt chẽ về giờ giấc, thời gian giống như ngành ngân hàng từng gắn bó, tôi chọn làm một freelancer. Tôi muốn thử cảm giác tự do, thoải mái - môi trường hoàn toàn khác biệt so với trước đây. Và chính sự không ràng buộc về thời gian này, tôi nhận ra kha khá điều thú vị về phong cách làm việc của người Việt.
Một người bạn từng nói với tôi: "Có những hợp đồng được kí ngay trên bàn nhậu. Không biết uống rượu bia, khó được việc lắm". Tôi bán tín bán nghi, cho tới khi mục sở thị mới tin những gì bạn nói chẳng lệch chút nào.
Dù là buổi trưa, hay xế chiều, bất kể giừ tan sở hay trước khi tan sở, tôi cũng thấy trong những quán cafe, quán nhậu, quán cóc, nhà hàng đầy ắp đàn ông ngồi túm 5 tụm 3 uống bia, uống rượu. Dẫu biết TP.HCM là thành phố năng động với guồng quay bất tận, nhưng việc thay đổi môi trường đột ngột và văn hóa nhậu khiến tôi ít nhiều choáng ngợp, không thể ngày một, ngày hai thích nghi.
Tôi từng bị kéo vào bàn nhậu từ lúc 3 giờ chiều, gọi là "bàn bạc công việc". Biết tửu lượng của bản thân chẳng ra gì, tôi xin phép uống đạt ngưỡng, nhưng đối tác nhất quyết không chịu, trách tôi không nhiệt tình, không nể mặt anh.
Tôi cực kỳ ghét chuyện ép nhau chén rượu, và từng cật lực phản đối văn hóa bàn nhậu kiểu này, thế nhưng khi trở thành nạn nhân, nhận ra từ chối chén rượu thật không dễ dàng. Chính nhóm của tôi đã bị phá hủy một hợp đồng làm ăn, chỉ vì trong bữa nhậu đó, tôi khước từ ly rượu mời của đối tác. Sau vụ đó, tôi áy náy vì bản thân không deal hợp đồng tốt 1, thì cảm thấy có lỗi với những cộng sự của mình 10.

Tôi phải chấn chỉnh bản thân mình ngay thôi.
0 Comments