Còn gì có thể kém hấp dẫn hơn một công ty sản xuất miếng vá lốp ở Muscatine, Iowa? Tôi chưa từng tới Muscatine nhưng cũng đã từng tìm thấy địa danh này trên bản đồ. Nó là một điểm nhỏ trên dòng sông Mississippi, phía Tây Nam của Davenport và phía Đông Nam của Mát-xơc-va, Atalissa, và West Liberty.
Những gì từng xảy ra với thành phố Kansas lại chưa từng xảy ra với Muscatine, điều này có thể là lợi thế của Muscatine. Wall Street cũng chưa từng dành nhiều thời gian ở Muscatine. Trong suốt 15 năm, chỉ có ba nhà phân tích theo dõi cổ phiếu Bandag từ lúc giá của nó mới chỉ 2 đô-la tới khi tăng lên 60 đô-la.
Tổng giám đốc điều hành của Bandag, Martin Carver đáp lại thiện ý bằng cách ở xa New York. Anh từng giữ kỷ lục thế giới về tốc độ đối với loại xe tải chạy bằng dầu diesel. Bạn sẽ không nhìn thấy anh ấy nhấm nháp rượu sâm-panh ở khuôn viên khách sạn Trump Plaza mặc dù có đủ tiền để thanh toán.
Đây là một phiên bản của Southwest trong lĩnh vực sản xuất miếng vá lốp: quản lý thận trọng và thực tế (trong bản báo cáo thường niên vào năm 1988, Carver đã gửi lời cảm ơn tới gia đình mình), tiết kiệm tối đa và có vị trí kỳ lạ trong một ngành kinh doanh cạnh tranh gay gắt. Hàng năm, ở Mỹ có tới 12 triệu lốp xe tải và xe buýt hỏng được thay thế bằng miếng vá lốp. Khoảng năm triệu lốp trong số này là của Bandag.
Từ năm 1975, Bandag luôn tăng cổ tức hàng năm. Lợi nhuận của công ty đã tăng tới 17% kể từ năm 1977. Bảng cân đối kế toán của công ty không tốt lắm, phần lớn là do Bandag đã đầu tư mở rộng ra nước ngoài (công ty hiện chiếm 10% thị phần miếng vá lốp xe ô tô ngoài nước) và nó đã đem lại 2,5 triệu cổ phần cho công ty.
Trong khi lợi nhuận của công ty không ngừng tăng lên thì giá cổ phiếu của công ty lại giảm mạnh vào dịp Great Correction và Saddam, cổ phiếu của Bandag bị bán tống bán tháo. Phản ứng quá mạnh này ở Phố Wall là cơ hội có một không hai để mua nhiều cổ phiếu hơn. Sau đó, cổ phiếu Bandag khôi phục lại mức giá ban đầu và còn tăng cao hơn nữa.
0 Comments